Cô bé quàng khăn đỏ – Truyện cổ tích nổi tiếng nhất thế giới

Cô bé quàng khăn đỏ là một trong những truyện cổ tích nổi tiếng nhất thế giới khuyên nhủ các bé phải ngoan ngoãn, vâng lời ông bà, cha mẹ, đi đến nơi về đến chốn.

Cô bé quàng khăn đỏ là một trong những truyện cổ tích nổi tiếng nhất trên thế giới dành cho thiếu nhi. Truyện cổ tích cô bé quàng khăn đó có nhiều biến thể khác nhau, trong đó bộ truyện cổ Grimm là bộ phổ biến nhất được lưu truyền ở nhiều nước trên thế giới. Các bé cùng đọc truyện Cô bé quàng khăn đỏ nhé!

Cô bé quàng khăn đỏ Truyện cổ tích nổi tiếng nhất thế giới

Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé thùy mị, dễ thương. Cưng cô nhất vẫn là bà nội, có cái gì bà cũng để phần cháu. Một lần bà cho cô bé một chiếc khăn quàng bằng nhung đỏ. Chiếc khăn rất hợp với cô, đi đâu cô cũng chỉ thích quàng chiếc khăn đó, vì vậy mọi người đều gọi cô là cô bé Quàng khăn đỏ.

Một hôm, mẹ bảo cô:

– Khăn đỏ ạ, đây là miếng bánh và bình sữa. Con mang đến cho bà nhé! Bà ốm yếu, cần phải ăn uống cho khỏe người. Con đi ngay bây giờ kẻo tí nữa lại nắng. Con đi cho ngoan, đừng có lang thang trong rừng lỡ vỡ bình, không có gì mang đến biếu bà. Khi vào buồng bà, con nhớ chào bà, đừng có mắt la mày lét nhìn các xó nhà nhé!

Khăn đỏ đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay mẹ và nói:

– Con sẽ làm tất cả những điều mẹ dặn.

Cô bé quàng khăn đỏ - Truyện cổ tích nổi tiếng nhất thế giới
Cô bé quàng khăn đỏ – Truyện cổ tích nổi tiếng nhất thế giới

Nhà bà nội ở trong rừng, cách làng không xa lắm, đi chừng nửa tiếng đồng hồ thì tới. Khăn đỏ vào rừng thì gặp chó sói. Em không biết sói là một con vật độc ác nên không thấy sợ.

Sói nói:

– Chào cháu Khăn đỏ!

Khăn đỏ đáp:

– Cháu chào bác ạ!

– Cháu đi đâu sớm thế, cháu Khăn đỏ?

– Cháu đến nhà bà nội cháu ạ!

– Cháu xách gì nặng thế?

– Thưa bác, bánh và sữa ạ. Hôm qua, ở nhà mẹ cháu làm bánh, bà nội ốm cháu mang đến để bà ăn cho khỏe người.

– Bà cháu ở đâu, cháu Khăn đỏ?

– Đi vào rừng độ mười lăm phút thì tới. Dưới ba cây sồi to là nhà bà cháu, quanh nhà có nhiều bụi dẻ, chắc bác tìm thấy ngay.

Sói nghĩ bụng:

– Cái mồi non béo ngon này chắc là hơn hẳn cái mồi già kia!

Sói tự nhủ phải mưu mô làm sao xơi được cả hai. Nó lân la đi cùng với Khăn đỏ một đoạn rồi nói:

– Này cháu Khăn đỏ ạ, cháu hãy nhìn những bông hoa tươi đẹp kia kìa. Sao cháu không ngó quanh mà xem. Bác chắc là cháu chưa bao giờ lắng nghe tiếng chim hót véo von phải không? Cháu đi đâu mà cứ đăm đăm thẳng tiến như đi học ấy. Ở trong rừng vui lắm cháu ạ!

Khăn đỏ mở to mắt ra nhìn. Em thấy ánh nắng rập rờn qua cành cây đung đưa, đó đây toàn là hoa thơm cỏ lạ, em nghĩ bụng:

– Nếu mình mang một bó hoa tươi đến tặng bà chắc là bà thích lắm, trời còn sớm, mình đến bà còn kịp chán.

Thế rồi Khăn đỏ đi hái hoa. Hái được một bông em lại nghĩ có lẽ vào thêm tí nữa sẽ có bông đẹp hơn. Cứ như vậy, Khăn đỏ tiến sâu vào trong rừng lúc nào không hay. Trong khi đó, sói lẻn thẳng tới nhà bà cụ và gõ cửa.

– Ai ở ngoài đó đấy?

– Cháu là Khăn đỏ đây, bà mở cửa cho cháu với! Cháu mang bánh và sữa lại cho bà đây.

Bà nói:

– Cháu cứ đẩy then mà vào. Bà yếu quá không dậy được.

Sói đẩy then cửa, cửa mở toang. Chẳng nói chẳng rằng sói vào thẳng giường rồi nuốt chửng bà cụ. Rồi nó lấy quần áo của bà mặc vào, lấy mũ trùm đầu, lên giường nằm, lấy rèm che lại.

Khăn đỏ thơ thẩn hái hoa trong rừng. Mãi tới lúc hái nhiều quá mang không hết, em mới chợt nhớ đến bà, vội lên đường đến nhà bà.

Khăn đỏ ngạc nhiên thấy cửa mở toang, bước vào phòng thì thấy có gì khang khác, em nghĩ bụng hôm nay ở nhà bà sao lại thấy rờn rợn, chứ không thoải mái như mọi khi. Khăn đỏ nói to:

– Cháu chào bà ạ!

Chẳng có một tiếng trả lời. Em lại bên giường, kéo rèm ra, thì thấy bà nằm, mũ trùm kín mặt, trông lạ quá. Khăn đỏ ngạc nhiên hỏi:

– Bà ơi bà! Sao tai bà to thế?

– Tai bà to để nghe cháu rõ hơn.

– Bà ơi bà! Sao mắt bà to thế?

– Mắt bà to để nhìn thấy cháu rõ hơn.

– Bà ơi bà! Sao tay bà to thế?

– Tay bà to để bà nắm lấy cháu dễ hơn.

– Ui trời ơi! Sao mồm bà to đáng sợ quá!

– Mồm bà to để bà nuốt cháu dễ hơn.

Vừa dứt lời, sói liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng Khăn đỏ đáng thương.

Xong xuôi, sói lại nhảy lên giường nằm ngủ và ngáy o o. Một bác thợ săn đi qua nghe thấy, nghĩ bụng:

– Quái! Sao bà cụ già rồi mà còn ngáy to vậy, phải tạt vào xem bà cụ có ốm đau gì không?

Bước vào phòng, đến gần giường, bác thấy sói đang nằm. Bác nói:

– Chà, thì ra ta lại gặp mi ở đây, quân khốn khiếp. Ta đi tìm mi mãi…

Bác giơ súng lên định bắn. Nhưng bác chợt nghĩ có lẽ sói đã ăn thịt bà cụ, tuy vậy may ra vẫn còn có thể cứu được. Bác không bắn, mà lấy kéo rạch bụng con sói đang ngủ. Vừa rạch được một nhát thì thấy chiếc khăn đỏ choé, rạch thêm nữa thì có cô bé nhảy ra kêu:

– Ối chà, cháu sợ quá! Trong ấy tối đen như mực.

Bà lão cũng còn sống chui ra, tuy hơi thở đã yếu. Khăn đỏ vội đi khuân đá thật to nhét đầy bụng sói. Sói tỉnh giấc muốn nhảy lên nhưng đá nặng quá, nó ngã khuỵu xuống và lăn ra chết.

Ba người đều vui mừng. Bác thợ săn lột lấy da sói mang về nhà. Bà lão ăn bánh uống sữa do Khăn đỏ mang đến, ăn xong bà thấy người khỏe hẳn ra. Khăn đỏ ân hận lắm, cô bé nghĩ:

– Từ nay mình phải nhớ lời mẹ dặn, đi đâu không được la cà dọc đường.

Từ đó trở đi, cô bé quàng khăn đỏ ngoan ngoãn không bao giờ quên lời mẹ dặn nữa.

Ý nghĩa truyện cổ tích Cô bé quàng khăn đỏ

Truyện cổ tích Cô bé quàng khăn đỏ nhắc nhở chúng ta phải nghe lời bố mẹ, đi đến nơi về đến chốn, không la cà dọc đường.

Các bé nhớ bình luận cho biết cảm nghĩ của mình về truyện cổ tích Cô bé quàng khăn đỏ nhé!

Xem thêm:

– Truyện cổ tích Ali Baba và 40 tên cướp – Sự thông minh, tài trí của Ali Baba và cô người hầu Mogriana

Chú thỏ thông minh – truyện cổ tích về sự thông minh nhanh trí của chú thỏ

Sự tích quạ và công – Truyện cổ tích hay về loài vật

– Sự tích ngày lễ Vu Lan báo hiếu – “Tết cả năm không bằng rằm tháng bảy”

Like và chia sẻ với bạn bè

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *